Soạn bài hành động nói

Loading...

Soạn bài hành động nói – Bài số 1

I. KIẾN THỨC CƠ BẢN

1. Hành động nói là gì?

a) Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi.

Mẹ con Lí Thông đang ngủ, bỗng nghetiếng gọi cửa. Ngỡ là hồn oan của Thạch Sanh hiện về, mẹ con hắn hoảng sợ, van lạy rối rít. Khi Thạch Sanh vào nhà kể cho nghe chuyện giết chằn tinh, chúng mới hoàn hồn. Nhưng Lí Thông bỗng nảy ra kế khác. Hắn nói: 

– Con trăn ấy là của vua nuôi đã lâu. Nay em giết nó, tất không khỏi bị tội chết. Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hày trốn ngay đi. Có chuyện gì để anh ở nhà lo liệu.

Thạch Sanh lại thật thà tin ngay. Chàng vội từ giã mẹ con Lí Thông, trở về túp lều cũ dưới gốc đa, kiếm củi nuôi thân.

        (Thạch Sanh)

– Lí Thông nói với Thạch Sanh nhằm mục đích chính là gì? Câu nào thể hiện rõ nhất mục đích ấy?

– Lí Thông có đạt được mục đích ấy không? Chi tiết nào nói lên điều đó?

– Lí Thông đã thực hiện mục đích của mình bằng phương tiện gì?

– Nếu hiểu hàng động là “việc làm cụ thể của con người nhằm một mục đích nhất định” thì việc làm của Lí Thông có phải là một hành động không? Vì sao?

Loading...

Gợi ý:

– Lí Thông nói với Thạch Sanh nhằm mục đích cướp lấy công lao về mình. Câu nói thể hiện rõ nhất mục đích ấy là câu: Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hày trốn ngay đi. Có chuyện gì để anh ở nhà lo liệu.

– Lí Thông đã đạt được mục đích nói của mình, vì sau khi nghe Lí Thông nói, Thạch Sanh đã vội vàng từ giã mẹ con hắn để ra đi.

– Lí Thông đã thực hiện mục đích của mình bằng lời nói.

– Việc làm của Lí Thông có thể coi là một hành động, vì nó là một việc làm có mục đích.

b) Trong đời sống xã hội, con người luôn luôn có nhu cầu giao tiếp với nhau. Một trong những phương tiện vô cùng quan trọng và cần thiết để giao tiếp, đó là ngôn ngữ. Khi ta nói, tức là ta đã sử dụng ngôn ngữ ở dạng âm thanh để giao tiếp, khi đó, ta đã đồng thời thực hiện hai hành động: hành động tạo lời và hành động có mục đích tác động đến người nghe.

– Hành động nói là hành động có mục đích do người nói thực hiện trong khi nói.

Ví dụ: Anh ơi, đường vào trung tâm thành phố đi hướng nào ạ!

Thực hiện 2 hành động:

     + Hành động tạo câu là hành động tạo ra chuỗi âm thanh.

     + Hành dộng nói – hỏi đường (mục đích)

– Giá trị của hành động nói chính là hành động tạo lời có mục đích. Vì vậy, trong một hoàn cảnh nói năng cụ thể, muốn đạt hiệu quả giao tiếp cao, người tham gia giao tiếp cần phải biết sử dụng hành động nói thích hợp, tức là phải biết chọn phương tiện và nội dung diễn đạt thích hợp với khả năng tiếp nhận và suy đoán của người nghe.

2. Một số kiểu hành động nói thường gặp

a) Trong đoạn trích trên, mỗi câu trong lời nói của Lí Thông đều nhằm một mục đích nhất định. Những mục đích ấy là gì?

Gợi ý: Lời nói của Lí thông gồm có bốn câu. Hãy khớp các mục đích sau vào các câu ấy sao cho phù hợp.

– Đe doạ.

– Trình bày.

– Hứa hẹn.

– Khuyên.

b) Chỉ ra các hành động nói trong đoạn trích sau và cho biết mục đích của mỗi hành động.

Cái Tí chưa hiểu hết ý câu nói của mẹ, nó xám mặt lại và hỏi bằng giọng luống cuống:

– Vậy thì bữa sau con ăn ở đâu ?

Điểm thêm một “giây” nức nở, chị Dậu ngó con bằng cách xót xa:

– Con sẽ ăn ở nhà cụ Nghị thôn Đoài.

Cái Tí nghe nói giãy nảy, giống như sét đánh bên tai, nó liệng củ khoai vào rổ và oà lên khóc.

[…] Chừng như lúc nãy thấy bắt cả chó lớn, chó con, cái Tí vẫn tưởng những con vật ấy sẽ đi thế mạng cho mình, cho nên nó đã vững dạ ngồi im. Bây giờ nghe mẹ nó giục nó phải đi, nó lại nhếch nhác, mếu khóc:

– U nhất định bán con đấy ư ? U không cho con ở nhà nữa ư ? Khốn nạn thân con thế này! Trời ơi!…

       (Ngô Tất Tố, Tắt đèn)

Gợi ý:

– Các hành động nói trong đoạn trích thuộc về hai nhân vật chị Dậu và cái Tí (chú ý những câu in đậm).

– Lời của cái Tí: một câu dùng để hỏi, một câu dùng để bộc lộ cảm xúc tuyệt vọng, xót xa. Lời của chị Dậu dùng để thông báo.

c) Liệt kê các kiểu hành động nói qua phân tích hai đoạn trích trên.

Gợi ý: trình bày (báo tin), đe doạ, khuyên, hứa hẹn, hỏi, bộc lộ cảm xúc,…

II. RÈN LUYỆN KĨ NĂNG

1. Trần Quốc Tuấn viết Hịch tướng sĩ nhằm mục đích khích lệ tướng sĩ học tập cuốn Binh thư yếu lược (do chính ông soạn) và kích lệ lòng yêu nước và ý chí chống ngoại xâm của tướng sĩ.

– Câu thể hiện mục đích nói nêu trên là: “Nay ta chọn binh pháp các nhà hợp làm một quyển gọi là Binh thư yếu lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời dạy bảo của ta, thì mới phải đạo thần chủ; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời dạy bảo của ta, tức là kẻ nghịch thù”.

– Câu nêu trên vừa là lời thông báo, vừa là lời cầu khiến, đe doạ. Nó thể hiện rõ nhất cho mục đích chung của toàn bài.

2. Chỉ ra các hành động nói và mục đích của mỗi hành động nói trong các đoạn trích sau:

a) Tiếng chó sủa vang các xóm.

Bà lão láng giềng lại lật đật chạy sang:

– Bác trai đã khá rồi chứ ?

– Cảm ơn cụ, nhà cháu đã tỉnh táo như thường. Nhưng xem ý hãy còn lề bề lệt bệt chừng như vẫn mỏi mệt lắm.

– Này, bảo bác ấy có trốn đi đâu thì trốn. Chứ cứ nằm đấy, chốc nữa họ vào thúc sưu, không có, họ lại đánh trói thì khổ. Người ốm rề rề như thế, nếu lại phảI một trận đòn, nuôi mấy tháng cho hoàn hồn. 

– Vâng, cháu cũng nghĩ như cụ. Nhưng để cháo nguội, cháu cho nhà cháu ăn lấy vài húp cái đã. Nhịn suông từ sáng hôm qua đến giờ còn gì.

– Thế thì phải giục anh ấy ăn mau lên đi, kẻo nữa người ta sắp sửa kéo vào rồi đấy!

Rồi bà lão lật đật trở về với vẻ mặt băn khoăn.

       (Ngô Tất Tố, Tắt đèn)

b) Lê Thận nâng gươm lên ngang đầu nói với Lê Lợi:

– Đây là Trời có ý phó thác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo minh công, cùng với thanh gươm thần này để báo  đền Tổ quốc!

(Sự tích Hồ Gươm)

c) Hôm sau lão Hạc sang nhà tôi. Vừa thấy tôi, lão báo ngay:

– Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ!

– Cụ bán rồi?

– Bán rồi! Họ vừa bắt xong. […]

– Thế nó cho bắt à?

Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc…

– Khốn nạn… Ông giáo ơi!… Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên.

       (Nam Cao, Lão Hạc)

Gợi ý:

– Đoạn trích gồm nhiều hành động nói. Các hành động này là của các nhân vật: Bà láng giềng và chị Dậu (trong (a)), Lê Thận (trong (b)), Ông giáo, lão Hạc (trong (c)).

– Trong đó, lời nói của các nhân vật nhằm mục đích:

+ Bà láng giềng: hỏi, khuyên.

+ Chị Dậu: trả lời, thông báo, hứa hẹn.

+ Lê Thận: trình bày, bộc lộ cảm xúc.

+ Ông giáo: hỏi.

+ Lão Hạc: thông báo, bày tỏ cảm xúc.

3. Đoạn trích dưới đây có ba câu chứa từ hứa. Hãy xác định kiểu hành động nói được thực hiện trong mỗi câu ấy.

Em đi nhanh về chiếc giường, đặt con Em Nhỏ quàng tay vào con Vệ Sĩ.

– Em để nó ở lại – Giọng em ráo hoảnh – Anh phải hứa với em không bao giờ để chúng ngồi cách xa nhau (a). Anh nhớ chưa? Anh hứa đi (b).

– Anh xin hứa (c).

Tôi mếu máo trả lời và đứng như chôn chân xuống đất, nhìn theo cái bóng bé nhỏ liêu xiêu của em tôi trèo lên xe.

     (Khánh Hoài, Cuộc chia tay của những con búp bê)

Gợi ý: Kiểu hành động nói trong các câu là:

– Câu (a): trình bày (nêu ý kiến nhắc nhở).

– Câu (b): cầu khiến (giục giã).

– Câu (c): hứa hẹn.

Soạn bài hành động nói – Bài số 2

I. Thế nào là hành động nói:

+ Lý Thông nói với Thạch Sanh nhằm đẩy Thạch Sanh đi để mình hưởng lợi.

+ Có. Vì nghe Lý Thông mà Thạch Sanh đã ra đi.

+ Bằng lời nói.

+ Việc làm của Lý Thông là một hành động, có mục đích.

– Ghi nhớ (SGK).

Hành động nói là hành động được thực hiện bằng cách nói ra một điều gì đó, trong trường hợp này là nói ra một yêu cầu.

II. Một số kiểu hành động nói thường gặp.

– Câu (1) Lý Thông trình bày. Câu (2) đe doạ. Câu (4) hứa hẹn.

– Lời cái Tý để hỏi hoặc bộc lộ cảm xúc.
Lời chị Dậu để tuyên bố, báo tin.

– Ghi nhớ (SGK).

III. Luyện tập.

Bài tập 1:

Trần Quốc Tuấn viết Hịch tướng sĩ nhằm mục đích khích lệ tướng sĩ học tập binh thư yếu lược do ông soạn ra và khích lệ lòng yêu nước.

Bài tập 2:

Đoạn a:

+ Bác trai đã đỡ rồi chứ ? (để hỏi).

+ Bảo bác ấy có trốn đi đâu thì trốn (để điều khiển).

+ Phải giục anh ấy ăn mau đi (để điều khiển).

Đoạn b:

Hành động nói của Lê Thận: hứa hẹn

Đoạn c:

+ Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ! (bộc lộ cảm xúc).

+ Cụ bán rồi? (để hỏi)

+ Khốn nạn… Ông giáo ôi … ! (bộc lộ cảm xúc).

Soạn bài hành động nói – Bài số 3

I. KIẾN THỨC CƠ BẢN

1. Hành động nói là gì?

a) Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi.

Mẹ con Lí Thông đang ngủ, bỗng nghetiếng gọi cửa. Ngỡ là hồn oan của Thạch Sanh hiện về, mẹ con hắn hoảng sợ, van lạy rối rít. Khi Thạch Sanh vào nhà kể cho nghe chuyện giết chằn tinh, chúng mới hoàn hồn. Nhưng Lí Thông bỗng nảy ra kế khác. Hắn nói: 

– Con trăn ấy là của vua nuôi đã lâu. Nay em giết nó, tất không khỏi bị tội chết. Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hày trốn ngay đi. Có chuyện gì để anh ở nhà lo liệu.

Thạch Sanh lại thật thà tin ngay. Chàng vội từ giã mẹ con Lí Thông, trở về túp lều cũ dưới gốc đa, kiếm củi nuôi thân.

        (Thạch Sanh)

– Lí Thông nói với Thạch Sanh nhằm mục đích chính là gì? Câu nào thể hiện rõ nhất mục đích ấy?

– Lí Thông có đạt được mục đích ấy không? Chi tiết nào nói lên điều đó?

– Lí Thông đã thực hiện mục đích của mình bằng phương tiện gì?

– Nếu hiểu hàng động là “việc làm cụ thể của con người nhằm một mục đích nhất định” thì việc làm của Lí Thông có phải là một hành động không? Vì sao?

Gợi ý:

– Lí Thông nói với Thạch Sanh nhằm mục đích cướp lấy công lao về mình. Câu nói thể hiện rõ nhất mục đích ấy là câu: Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hày trốn ngay đi. Có chuyện gì để anh ở nhà lo liệu.

– Lí Thông đã đạt được mục đích nói của mình, vì sau khi nghe Lí Thông nói, Thạch Sanh đã vội vàng từ giã mẹ con hắn để ra đi.

– Lí Thông đã thực hiện mục đích của mình bằng lời nói.

– Việc làm của Lí Thông có thể coi là một hành động, vì nó là một việc làm có mục đích.

b) Trong đời sống xã hội, con người luôn luôn có nhu cầu giao tiếp với nhau. Một trong những phương tiện vô cùng quan trọng và cần thiết để giao tiếp, đó là ngôn ngữ. Khi ta nói, tức là ta đã sử dụng ngôn ngữ ở dạng âm thanh để giao tiếp, khi đó, ta đã đồng thời thực hiện hai hành động: hành động tạo lời và hành động có mục đích tác động đến người nghe.

– Hành động nói là hành động có mục đích do người nói thực hiện trong khi nói.

Ví dụ: Anh ơi, đường vào trung tâm thành phố đi hướng nào ạ!

Thực hiện 2 hành động:

     + Hành động tạo câu là hành động tạo ra chuỗi âm thanh.

     + Hành dộng nói
– hỏi đường (mục đích)

– Giá trị của hành động nói chính là hành động tạo lời có mục đích. Vì vậy, trong một hoàn cảnh nói năng cụ thể, muốn đạt hiệu quả giao tiếp cao, người tham gia giao tiếp cần phải biết sử dụng hành động nói thích hợp, tức là phải biết chọn phương tiện và nội dung diễn đạt thích hợp với khả năng tiếp nhận và suy đoán của người nghe.

2. Một số kiểu hành động nói thường gặp

a) Trong đoạn trích trên, mỗi câu trong lời nói của Lí Thông đều nhằm một mục đích nhất định. Những mục đích ấy là gì?

Gợi ý: Lời nói của Lí thông gồm có bốn câu. Hãy khớp các mục đích sau vào các câu ấy sao cho phù hợp.

– Đe doạ.

– Trình bày.

– Hứa hẹn.

– Khuyên.

b) Chỉ ra các hành động nói trong đoạn trích sau và cho biết mục đích của mỗi hành động.

Cái Tí chưa hiểu hết ý câu nói của mẹ, nó xám mặt lại và hỏi bằng giọng luống cuống:

– Vậy thì bữa sau con ăn ở đâu ?

Điểm thêm một “giây” nức nở, chị Dậu ngó con bằng cách xót xa:

– Con sẽ ăn ở nhà cụ Nghị thôn Đoài.

Cái Tí nghe nói giãy nảy, giống như sét đánh bên tai, nó liệng củ khoai vào rổ và oà lên khóc.

[…] Chừng như lúc nãy thấy bắt cả chó lớn, chó con, cái Tí vẫn tưởng những con vật ấy sẽ đi thế mạng cho mình, cho nên nó đã vững dạ ngồi im. Bây giờ nghe mẹ nó giục nó phải đi, nó lại nhếch nhác, mếu khóc:

– U nhất định bán con đấy ư ? U không cho con ở nhà nữa ư ? Khốn nạn thân con thế này! Trời ơi!…      
                                                                           (Ngô Tất Tố, Tắt đèn)

Gợi ý:

– Các hành động nói trong đoạn trích thuộc về hai nhân vật chị Dậu và cái Tí (chú ý những câu in đậm).

– Lời của cái Tí: một câu dùng để hỏi, một câu dùng để bộc lộ cảm xúc tuyệt vọng, xót xa. Lời của chị Dậu dùng để thông báo.

c) Liệt kê các kiểu hành động nói qua phân tích hai đoạn trích trên.

Gợi ý: trình bày (báo tin), đe doạ, khuyên, hứa hẹn, hỏi, bộc lộ cảm xúc,…

II. RÈN LUYỆN KĨ NĂNG

1. Trần Quốc Tuấn viết Hịch tướng sĩ nhằm mục đích khích lệ tướng sĩ học tập cuốn Binh thư yếu lược (do chính ông soạn) và kích lệ lòng yêu nước và ý chí chống ngoại xâm của tướng sĩ.

– Câu thể hiện mục đích nói nêu trên là: “Nay ta chọn binh pháp các nhà hợp làm một quyển gọi là Binh thư yếu lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời dạy bảo của ta, thì mới phải đạo thần chủ; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời dạy bảo của ta, tức là kẻ nghịch thù”.

– Câu nêu trên vừa là lời thông báo, vừa là lời cầu khiến, đe doạ. Nó thể hiện rõ nhất cho mục đích chung của toàn bài.

2. Chỉ ra các hành động nói và mục đích của mỗi hành động nói trong các đoạn trích sau:

a) Tiếng chó sủa vang các xóm.

Bà lão láng giềng lại lật đật chạy sang:

– Bác trai đã khá rồi chứ ?

– Cảm ơn cụ, nhà cháu đã tỉnh táo như thường.

Nhưng xem ý hãy còn lề bề lệt bệt chừng như vẫn mỏi mệt lắm.

– Này, bảo bác ấy có trốn đi đâu thì trốn. Chứ cứ nằm đấy, chốc nữa họ vào thúc sưu, không có, họ lại đánh trói thì khổ. Người ốm rề rề như thế, nếu lại phảI một trận đòn, nuôi mấy tháng cho hoàn hồn. 

– Vâng, cháu cũng nghĩ như cụ. Nhưng để cháo nguội, cháu cho nhà cháu ăn lấy vài húp cái đã. Nhịn suông từ sáng hôm qua đến giờ còn gì.

– Thế thì phải giục anh ấy ăn mau lên đi, kẻo nữa người ta sắp sửa kéo vào rồi đấy!

Rồi bà lão lật đật trở về với vẻ mặt băn khoăn.

       (Ngô Tất Tố, Tắt đèn)

b) Lê Thận nâng gươm lên ngang đầu nói với Lê Lợi:

– Đây là Trời có ý phó thác cho minh công làm việc lớn. Chúng tôi nguyện đem xương thịt của mình theo minh công, cùng với thanh gươm thần này để báo  đền Tổ quốc!

(Sự tích Hồ Gươm)

c) Hôm sau lão

Hạc sang nhà tôi. Vừa thấy tôi, lão báo ngay:

– Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ!

– Cụ bán rồi?

– Bán rồi! Họ vừa bắt xong. […]

– Thế nó cho bắt à?

Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc…

– Khốn nạn… Ông giáo ơi!… Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên.

       (Nam Cao, Lão Hạc)

Gợi ý:

– Đoạn trích gồm nhiều hành động nói. Các hành động này là của các nhân vật: Bà láng giềng và chị Dậu (trong (a)), Lê Thận (trong (b)), Ông giáo, lão Hạc (trong (c)).

– Trong đó, lời nói của các nhân vật nhằm mục đích:

+ Bà láng giềng: hỏi, khuyên.

+ Chị Dậu: trả lời, thông báo, hứa hẹn.

+ Lê Thận: trình bày, bộc lộ cảm xúc.

+ Ông giáo: hỏi.

+ Lão Hạc: thông báo, bày tỏ cảm xúc.

3. Đoạn trích dưới đây có ba câu chứa từ hứa. Hãy xác định kiểu hành động nói được thực hiện trong mỗi câu ấy.

Em đi nhanh về chiếc giường, đặt con Em Nhỏ quàng tay vào con Vệ Sĩ.

– Em để nó ở lại – Giọng em ráo hoảnh – Anh phải hứa với em không bao giờ để chúng ngồi cách xa nhau (a). Anh nhớ chưa? Anh hứa đi (b).

– Anh xin hứa (c).

Tôi mếu máo trả lời và đứng như chôn chân xuống đất, nhìn theo cái bóng bé nhỏ liêu xiêu của em tôi trèo lên xe.

     (Khánh Hoài, Cuộc chia tay của những con búp bê)

Gợi ý: Kiểu hành động nói trong các câu là:

– Câu (a): trình bày (nêu ý kiến nhắc nhở).

– Câu (b): cầu khiến (giục giã).

– Câu (c): hứa hẹn.

Soạn bài hành động nói – Bài số 4

I. KIẾN THỨC CẦN NHỚ

Hành động nói là hành động được thực hiện bằng lời nói nhằm mục đích nhất định.
Người ta dựa vào mục đích của hành động nói mà đặt tên cho nó. Những kiểu hành động nói thường gặp là hỏi, trình bày (báo tin, kể, tả, nêu ý kiến, dự đoán…), điều khiển (cầu khiến, đe dọa, thách thức,…) hứa hẹn, bộc lộ cảm xúc.
 
II. HƯỚNG DẪN TRẢ LỜI CÂU HỎI

1. Hành động nói là gì?

a) Lý Thông nói với Thạch Sanh nhằm mục đích cướp công Thạch Sanh. Câu nói thể hiện mưu đồ của Lý Thông: Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hãy trốn ngay đi.

b) Lý Thông đã đạt được mục đích của mình “Thạch Sanh thật thà tin ngay. Chàng vội từ giã mẹ con Lý Thông, trở về túp lều củ dưới gốc đa, kiếm củi nuôi thân”. 

c) Lý Thông thực hiện mục đích của mình bằng lời nói.

d) Lời nói của Lý Thông cũng là một kiều hành động, vì đó là việc làm có mục đích và Lý Thông đã đạt được mục đích của mình.

2. Một số kiểu hành động nói thường gặp.

a) Mỗi câu trong lời nói của Lý Thông đều có mục đích riêng:

– Con trăn ấy là của vua nuôi đã lâu. (mục đích trình bày)

– Nay em giết nó tất không khỏi bị tội chết, (đe dọa)

– Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hãy trốn ngay đi. (khuyên bảo, dụ dỗ)

– Có chuyện gì để anh ở nhà lo liệu, (hứa hẹn)

b) Các hành động nói, mục đích nói trong đoạn trích “Tắt đèn”:

– Vậy thì bữa sau con ăn ở đâu? (mục đích hỏi)

– Con sẽ ăn ở nhà cụ Nghị thôn Đoài, (mục đích báo tin)

– U nhất định bún con đấy ư? U không cho con ở nhà nữa ư? Khốn nạn thân con thế này! Trời ơi!… (mục đích hỏi và bộc lộ cảm xúc sự buồn rầu đau đớn).

c) Các kiểu hành động nói qua hai đoạn trên:

+ Đoạn 1: hành động trình bày, hành động đe dọa, hành động khuyên bảo, hành động hứa hẹn.

+ Đoạn 2: hành động hỏi, hành động báo tin, hành động bộc lộ cảm xúc.

III. HƯỚNG DẪN LUYỆN TẬP
 
Câu 1. Trần Quốc Tuấn viết bài Hịch nhằm mục đích gì? Hãy xác định mục đích của hành động nói thể hiện ở một câu trong bài Hịch và vai trò của câu ấy đối với việc thực hiện mục đích chung.

+ Trần Quốc Tuấn viết bài Hịch này nhằm mục đích kêu gọi tướng sĩ học tập binh thư nêu cao ý chí quyết tâm tiêu diệt giặc.

+ Mục đích của hành động nói được thể hiện ở câu văn: ta viết bài hịch này để các ngươi biết bụng ta. Đó chính là nguyên nhân ra đời của bài hịch. Trần Quốc Tuấn viết bài Hịch để tướng sĩ hiểu được lòng mong muốn của chủ tướng là gì? Đó là muốn các tướng sĩ quyết tâm tiêu diệt giặc, nêu cao ý chí quyết chiến quyết thắng.

Câu 2. Chỉ ra hành động nói, và mục đích của mỗi hành động nói trong đoạn trích sau?.

a)

+ Bác trai đã khá rồi chứ? (hành động hỏi)

+ Cảm ơn cụ, nhà cháu đã… nhưng vẫn còn mệt mỏi lắm. (hành động trình bày) 

+ Này bác phải bảo anh ấy… hoàn hồn (hành động điều khiển)

+ Vâng, cháu cũng nghĩ như cụ… hôm qua tới giờ không ăn gì. (hành động trình bày, phân trần)

+ Thế phải giục anh ấy… rồi đấy. (hành động điều khiển)

b)

+ Đây là ý trời có ý phó thác cho mình làm công việc lớn. (hành động khẳng định)

+ Chúng tôi nguyện đem xương thây của mình theo binh công, cùng với thanh gươm thần này để báo đền Tổ quốc! (hành động hứa hẹn)

c)

+ Cậu vàng đi đời rồi, ông giáo ạ! (hành động thông tin)

+ Cụ bán rồi? (hành động hỏi)

+ Bán rồi! Họ vừa bắt xong, (hành động thông báo)

+ Thế nó cho bắt à? (hành động hỏi)

+ Khốn nạn… ông giáo ơi! (hành động bộc lộ cảm xúc).

+ Nó có biết gì… ngược nó lên. (hành động trình bày)

Câu 3. Đoạn trích dưới đây có ba câu chứa từ “hứa” hãy xác định kiểu hành động được thực hiện trong mỗi câu ấy.

+ Anh phải hứa với em không bao giờ để chúng ngồi cách xa nhau. (hành động điều khiển)

+ Anh hứa đi. (hành động điều khiển)

+ Anh xin hứa. (hành động hứa hẹn)

Vũ Hường tổng hợp

Từ khóa tìm kiếm:

LIKE HOẶC +1 ĐỂ ỦNG HỘ TÁC GIẢ

LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI