Tả cái trống trường em

Loading...

Tả cái trống trường em – Bài số 1

Cái Trống trường em được đặt trước phòng bảo vệ nó là một công cụ để báo hiệu giờ ra vào lớp.

Cái trống được đặt trước phòng với một vẻ đẹp hiên ngang, mặt trống có hình tròn gồm có bốn chân trông rất vững chắc, một đầu trống được sơn bằng màu đỏ và mặt kia được làm bằng da có màu nâu, trên bề mặt trống được làm bằng da trâu nó thể hiện sự chắc chắn và hùng mạnh, hình trông có hình tròn và được đặt dọc để cho tiện đánh, cái dùi của nó được bao bọc cẩn thẩn, một đầu tiếp xúc với mặt trống thì được làm to hơn.

Hình dạng của chiếc trống để lại rất nhiều ấn tượng khi nó được thiết kế một cách rất chắc chắc, chắc hẳn bạn học sinh nào cùng từng biết đến chiếc trống và nó là một biểu tượng trong trường học, chiếc trống trường được thiết kế to, và tiếng của nó phát ra rất to. Bác bảo vệ thường đánh trống khi báo hiệu sắp vào lớp, và khi hết giờ ra chơi, nó được thể hiện rất rõ ràng và chi tiết hình ảnh của nó đã tạo nên những âm vang riêng và có sức hút vô cùng mạnh mẽ, chiếc trống được bao bọc cẩn thận và tạo nên những nhịp điệu riêng và vô cùng là có sức lan tỏa mạnh mẽ hình ảnh chiếc trống đã gợi mở cho chúng ta rất nhiều những hình ảnh đẹp và có sức hút mạnh mẽ.

Trống được làm bằng da trâu chính vì vậy mà sức vang của nó vô cùng mạnh mẽ lớp em từ trên tầng  những nghe thấy âm vang của nó rất lớn và tạo nên những ấn tượng vô cùng mạnh mẽ và hùng vĩ những hình ảnh đó có sức thu hút mạnh me cho con người, trống được trang trí rất sặc sỡ nó được so sánh với trống đồng Đông Sơn, hình ảnh của chiếc trống đó đã tạo cho em nhiều ấn tượng, cây dùi đánh trống dài, đầu dùi nhọn để gõ vào trống nó có tiếng vang lớn hơn, nó mang một âm vang mạnh mẽ và có sức hút lớn, khi âm vang nó dội vang và có sức lan tỏa lớn, hình ảnh của nó tạo nên những nhịp điệu riêng và mạnh mẽ, mỗi khi tới lớp em thường nghe thấy tiếng gõ trống và nó tạo nên một thói quen của em.

Em rất yêu quý cái trống trường em, nó là một đồ dùng cần thiết trong trường học và những buổi khai giảng trong những trường học.

Tả cái trống trường em – Bài số 2

Suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường cấp 1, khi sắp phải rời xa nơi đây để bước sang một chặng đường mới. Em chợt thấy có nhiều cảm xúc với chú trống nằm im lìm quanh năm ở một góc sân. Có lẽ chiếc trống trường là hình ảnh quá quen thuộc đối với mỗi ngôi trường, với từng bạn học sinh.

Chiếc trống trường là người bạn thân thiết, là “chiếc đồng hồ báo thức” đến giờ vào học, đến giờ ra chơi và đến giờ ra về. Tiếng trống trường không nói, nhưng em biết rằng nó luôn yêu quý từng thế hệ học sinh.

Trống trường được làm bằng gỗ, đóng đinh từng tấm ván mỏng lại vơi nhau nhưng bên trong thì rỗng tuếch. Vì bên trong rỗng thì tiếng kêu của nó mới kêu vang và xa hơn. Thường thì gỗ sẽ có màu nâu nhạt, trống trường thường đi liền với dùi trống. Đây là hai thức bất di bất dịch, luôn gắn liền với nhau vì có dùi trống thì mới có thể cất lên thành tiếng được. Mặt trống được làm bằng da trâu rất mịn và chắc chắn. Khi sờ vào đó em thấy nó mềm và mịn, lúc dùi trống gõ vào thì mặt trống lõm xuống một chút và bật ra âm thanh lớn.

Chiếc trống trường rất to, phải hai bạn học sinh ôm mới xuể, vì nó phình ở bụng, còn hai đầu lại thu nhỏ lại. Tiếng kêu của mặt trống em nhẹ hơn khi gõ vào xung quanh trống.

Chiếc trống trường nằm trên một cái kệ và được bác bảo vệ đặt ở một góc sân. Quanh năm suốt tháng nó chỉ nằm đó, im lìm, khi nào đến giờ ra chơi, ra về thì nó mới kêu lên một hồi dài.

Mặc dù quanh năm bình lặng nhưng hầu như bạn học sinh nào cũng yêu quý chiếc trống trường, vì nó gắn liền với những tiết học. Hơn hết trống trường chính là mở màn cho một năm học mới nhiều thành công hơn nữa. Vào lúc khai giảng, trống trường được trang trí hoa văn rất đẹp để đồng hành với chúng em trong năm học mới.

Loading...

Khi mùa hè đến, trống trường nằm im lìm bên những cây phượng già, hoa rụng lả tả. Chúng em chia tay chiếc trống trường về với gia đình thân yêu. Có lẽ lúc đó trống trường cũng được nghỉ hè. Em cứ có cảm giác nó buồn khi phải chia xa từng thế hệ học trò.

Em rất yêu quý chiếc cổng trường và dù sau này có rời xa mái trường em vẫn luôn nhớ về nó như một người bạn cũ.

Tả cái trống trường em – Bài số 3

Đối với một người học sinh, tiếng trống trường luôn là một âm thanh quen thuộc. Tiếng trống báo hiệu thời gian giải lao đã đến. Sân trường đang vắng lặng không một bóng học sinh, chỉ có những chú chim nhỏ đang bay nhảy khắp nơi. Bỗng nhiên “tùng, tùng, tùng” – âm thanh ấy kéo lên vang vọng khắp sân trường khiến cho mấy chú chim nhỏ giật mình bay vọt. Không đầy một phút sau, trong các lớp, học sinh chạy ùa ra ngoài khiến sân trường đang im ắng bỗng nhiên trở nên vui nhộn và nô nức tiếng cười. Chiếc trống thì lại nằm im ngắm nhìn những cô cậu học sinh thỏa sức vui đùa. Nhưng trong tâm trí mỗi học sinh, thì không ai lại không quý chiếc trống trường, một chiếc trống thân thuộc và luôn gắn bó trong suốt những tháng ngày học tại trường.

Chiếc trống của trường em đặt đặt tại ngay đầu dãy nhà mà em đang học. Mỗi khi đi vào lớp em đều đi qua chiếc trống, nên nó dường như trở nên rất thân thuộc với em. Thân trống hình trụ, mặt trống hình tròn, trên đó được đóng bằng một lớp da trâu rất dày để có thể tạo ra âm vang mỗi khi đánh trống. Thân trống được sơn bằng một lớp sơn đỏ tươi, mặt trông được phủ bằng lớp da trâu có màu vàng. Trống có hai đầu của một vỏ hình trụ. Trông có thể cao bằng một em học sinh lớp 1, thân hình thì căng tròn. Chân trống được thiết kế vững chắc để trống có thể đặt lên trên mà không sự bị đổ. Bên cạnh thân trống là dùi trống. Dùi trống là một thanh gỗ được mài tròn, và đầu dùi được bọc một lớp vải màu đỏ để khi đánh trống có thể tạo ra độ rung và tiếng vang trong thân trống.

Xung quanh thân trống là lớp viền trống được đóng đinh liên  tiếp nhau và rất chắc chắn, để có thể cố định vị trí của tấm da trâu, không để tấm da có thể xê dịch hay bung ra được. Mỗi khi sắp tới giờ vào lớp và bác bảo vệ lại đi đến và cầm chiếc dùi gõ vào trống để báo hiệu cho học sinh vào lớp tiếp tục học tập.

Em rất yêu quý chiếc trống trường của em, nó luôn là một ‘thành viên’ không thể thiếu của nhà trường và của mỗi học sinh khi cắp sách đến trường.

Tả cái trống trường em – Bài số 4

Cái trống có mặt ở trường em không biết đã bao năm rồi; bác bảo vệ ở trường ít nhất đã làm mười hai năm, thế mà trống vẫn còn tốt

Trống cao gần bằng cậu học trò lớp bốn. Trống khum khum hình bầu dục, hai đầu thon lại, thân to, ba học sinh nối tay nhau mới ôm đủ vòng quanh trống.

Hai bề mặt trống là hai lớp da trâu hoặc bò dày, nhẵn thín màu vàng ngà hơi cũ. Mặt trống nhìn tựa như bề mặt nồi tráng bánh cuốn của bà Hai cạnh nhà em. Bao quanh mặt trống là thanh gỗ dẹt mỏng, sơn viên đỏ vàng, được đóng đinh tre gắn liền với thân trống.

Thân trống được ghép bằng những mảnh gỗ chắc chắn, sơn màu đỏ thẫm, phình to ở giữa. Chỗ ấy được gọi là bụng trống. Bao quanh bụng là một vành đai do hai cây mây bệnh xoắn vào nhau lớn bằng nón tay cái. Nhìn từ xa trống như được mang chiếc thắt lưng giản dị, dân dã.

Thường lệ, trước giờ vào học, bác bảo vệ cầm chiếc đùi trống bằng gỗ dài bằng cả cánh tay em để nện lên mặt trống. Lúc đầu bác đánh chậm, nhỏ, càng về sau nhịp tay bác càng nhanh, càng mạnh và dồn dập. Ấy là lúc trống rung lên và toả vào không trung những âm thanh kỳ lạ: Tùng! Tùng! Tùng!

Trống trường chỉ vang lên vào những giờ phút đáng ghi nhớ: bước vào năm học, bắt đầu mỗi tiết học, giờ nghỉ học, giờ ra chơi, giờ ra về và lúc bế giảng. Những lúc đi học trẻ, nghe tiếng trống trường dồn dập, em rảo bước nhanh hơn. Có khi đang bí bài, nghe trống báo hết tiết học, em mừng vui hể hả. Ngược lại, đôi khi đang nhảy hả hê, trống lại báo hết giờ chơi, ai nấy đều tiếc rẻ. Mỗi lần hè đến, nghe trống trường báo hiệu bế giảng năm học, lòng chúng em xao xuyến bâng khuâng, buồn vui lẫn lộn.

Trống trường thật sự là bạn đồng hành của đời học sinh chúng em. Mai đây, chúng em lớn lên, có thể đi đến bất cứ nơi nào trên Tổ quốc song mãi mãi tiếng trống trường vẫn bập bùng trong kỷ niệm.

Vũ Hường tổng hợp

Từ khóa tìm kiếm: