Trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại, nếu diễn ra liên miên vì hận thù thì trái đất này chẳng có chỗ cho ta hiện hữu. Rất may, trong đáy tim còn có một khoảng trông kì diệu để dành cho những cảm xúc dịu dàng, những rung động êm ái, yêu thương và mong muốn được gắn bó với nhau. Đó là khi tình yêu xuất hiện và trái đất bỗng xanh tươi tình người. Ngược lại,

“Nếu tước bỏ tình yêu thì trái đất sẽ trở thành nấm mồ”. Lời của Brao-ninh quả thật cảnh tỉnh chúng ta và ca ngợi vẻ đẹp bất diệt của tình yêu.

Tình yêu trong câu nói của Brao-ninh không dừng lại ở cái bến ái tình – một tình cảm mang tính khoái lạc chủ thể, theo khuynh hướng chiếm lĩnh, mà chính là tình cảm có tính vị tha, cho nhiều hơn nhận và hàm nghĩa hi sinh, có giá trị nhân văn cao dẹp giữa con người với con người và vạn vật. Có thể kể ra những “thể loại" tình yêu: tình yêu lứa đôi; tinh làng nghĩa xóm; Lình yêu cha mẹ, Tổ quốc; thiên nhiên,.. Tình yêu nâng tâm hồn con người thoát khỏi sự tầm thường, nhưng đó phải xuất phát từ sự hi sinh, lòng vị tha với những rung cảm chân thành. Có truyền thuyết kể rằng: Chúa trời mang hết tinh hoa của trời đất sáng tạo nên một người đàn ông và cho vào trú ngụ ở vườn địa đàng xanh tươi. Ngày kia nhìn xuống vườn địa đàng thấy mỗi mình A Dam trong mênh mông hiu quạnh.Có gì đáng thương hơn sự cô độc! Nhân lúc Adam ngủ say, chúa bèn lấy chiếc xương sườn số bảy của Adam và làm nên người đàn bà cho có cặp có đôi. Thật ý vị, chiếc xương sườn số bảy nằm cạnh trái tim, ngụ ý đàn bà – phái yếu sinh ra phải được che chở, yêu thương. Đó là một truyền thuyết giàu tính nhân văn. Yêu là hi sinh chia sẻ, chở che nhau. Nam Cao thấu đạt ý nghĩa ấy, đã để nhân vật Hộ () cúi xuống nâng đỡ cuộc đời của Từ lúc cô bị bỏ rơi. Thông điệp của “Chiếc lá cuối cùng" của chính là lòng vị tha. Hãy biết sống vì người khác và vì thế mà cụ Bơ -men đã để lại một kiệt tác chính là đức hi sinh. Chiếc lá là “giả” nhưng hạnh phúc là có thật: Giôn -xi đã sống. Câu hát dân gian Việt Nam nói về tình yêu đích thực thật là tận tụy, đáng trân trọng: ‘Yêu nhau mấy núi củng trèo; Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua’’. Vậy, rõ ràng khi yêu là mang lại niềm vui và những rung cảm cao đẹp cho nhau. Có câu từ còn viết “Khi ta yêu trái tim ta màu xanh” nghĩa là mang cho nhau những niềm tin tươi sáng. 'Ngược lại, nếu một gia đình luôn sống trong hờn, ghen, đố kị, nghi ngờ và chán ghét nhau quả là một địa ngục trần gian – một nấm mồ lạnh lẽo âm u trong lòng nhau.

Xem thêm:  Bài văn hay nói về tấm lòng yêu nước của nhà thơ Nguyễn Trãi

Ngoài tình yêu lứa đôi, hạnh phúc gia đình, người ta luôn hướng về bậc sinh thành, quê hương, đất nước; con người với con người,… Vì vậy ta thường trân trọng vô ngần với mẹ cha, xứ sở khi đi xa. Khi ở gần, ta thường vâng lời cha mẹ với ước mong cha mẹ vui lòng và lòng ta thấy nhẹ hạnh phúc: đó là tình yêu. Khi quê nhà Kinh Bắc của Hoàng cầm Tiểu điều, nhà thơ “Nghe xót xa như rụng bàn tay”', Nguyễn Đình Thi thảng thốt lên “Ôi, những cánh đồng quẽ chảy máu” và từ ngàn Iiăm nay có biết bao người “Con gái con trai giống ta lứa tuổi: Họ đã sống và chết: Giản dị và binh tâm” vì tình yêu Tổ quốc khi đất nước lâm nguy. Rõ ràng đó là tình yêu cao cả, bởi là sự hi sinh quên mình. Chứng kiến nỗi thông khổ của số phận phụ nữ bị chà đạp trong xã hội phong kiến, Đại thi hào thống thiết gọi: hây cứu lấy phận đàn bà. “Đau đớn thay phận đàn bà”. Trong hai cuộc chiến tranh vệ quốc của dân ta, có biết bao nhiêu người con ưu tú của đất nước phải nằm xuống khi tuổi mới độ thanh xuân. Và rồi cuộc chiến cũng kết thúc. Có những người rời cuộc chiến, họ đã dành trọn phần đời còn lại để đi tìm hài cốt của đồng đội mình còn nằm đâu đó trong cảnh ngộ “Rải rác biên cương mồ viễn xứ”. Tinh vêu của người còn sông dành cho đồng đội mình thật cao đẹp biết bao. Những anh hùng dân tộc trên khắp thế giới như: Lê Nin, Phi-đen -cat-xô; Lê Lợi, Nguyễn Huệ, Hồ Chí Minh suốt đời hi sinh vì tình yêu dân tộc và Tổ quốc mình. Tình yêu ấy đã thắp sáng sô' phận dân tộc mình thoát khỏi những tăm tối. Nếu vắng bóng những người anh hùng và tình yêu quê hương đất nước nồng nàn của họ, không chỉ một cá nhân, mà cả loài người sẽ rơi trong hô' thẳm của diệt vong.

Những tham vọng cùa con người vượt quá giới hạn, đã tàn phá thiên nhiên và tầng ozon và chúng ta đã trả giá: mực nước biển dâng lên có thể chôn vùi địa bàn cư dân; bão lụt triền miên tàn phá đời sông con người; lượng nước ngọt càng ngày càng ít đi có thể gây ra những cuộc chiến tranh vì thiếu nước,… Đó là một bài học cảnh tỉnh chúng ta về sự đô'i xử thiếu thân thiện với thiên nhiên, môi trường: ở Việt Nam cũng thế, rất nhiều ví dụ, nhưng xin chọn con sông Thị Vải “hấp hối” và ta đã biết vì sao.

Tóm lại, sông không có tình yêu tức là con người ta đã tật nguyền về cảm xúc và dần rơi vào bóng đêm và chỉ có thể “liếc mắt đưa tình với địa ngục" như cách nói của Shakespeare. Tình yêu sẽ nâng tâm hồn chúng ta thoát khỏi sự tầm thường. Chỉ có tình yêu mới có thể vĩnh cửu với . Vâng, nếu tước bỏ tình yêu, thì trái đất này rất dễ trở thành một nấm mồ chôn tất cả mọi giá trị, trong đó có sự sống loài người. Chúng ta vẫn tin tưởng con người là động vật thượng đảng có trái tim vị tha, trái tim có hình ngọn lửa, sẽ sưởi ấm cho nhau, cho trái đất này mãi mãi tươi xanh.

Xem thêm:  Nghị luân câu nói Mùa xuân là Tết trồng cây, làm cho đất nước càng ngày càng xuân
Topics #chiến tranh #con người #Đời Thừa #nam cao #nguyễn du #niềm tin #Ohenri #suy nghĩ #thời gian #tình yêu